Sổ Tay Mười bảy-Mười Ba

Trả lời
t.
Bài viết: 1207
Ngày tham gia: Thứ bảy 08/12/18 06:03

Re: Sổ Tay Mười bảy-Mười Ba

Bài viết bởi t. »

Em chào chị Ngô. Thương chúc chị thật nhiều sức khỏe 🌼🌸🌼. Em mừng khi thấy chị về diễn đàn với những câu chuyện dí dỏm, hấp dẫn 😍.
Hình đại diện
NTL
Bài viết: 1387
Ngày tham gia: Chủ nhật 17/05/15 14:20

Re: Sổ Tay Mười bảy-Mười Ba

Bài viết bởi NTL »

*

Hi TY.
Lâu quá xá hổng có dịp... giao liu !
TY và gia đình vẫn so so heng.
Thằng bánh tí nay sao rồi ?

*
Make the long story... short !
t.
Bài viết: 1207
Ngày tham gia: Thứ bảy 08/12/18 06:03

Re: Sổ Tay Mười bảy-Mười Ba

Bài viết bởi t. »

Dạ, đến tháng Năm này C sẽ xong năm thứ hai ở Đại học. C ở dorm, cách nhà hai tiếng nên em hay đi thăm cháu.

Mong vạn sự an lành 🌼🌸🌼.
Hình đại diện
NTL
Bài viết: 1387
Ngày tham gia: Chủ nhật 17/05/15 14:20

Re: Sổ Tay Mười bảy-Mười Ba

Bài viết bởi NTL »

*

Hổng biết nhà ai sao, chớ nhà nú đám con còn quá cha ông bà mình nữa lận.
Hồi cần chúng réo ỏm tỏi, chừng hết cần cái chúng lơ.
Gọi phôn hỏi, vậy chớ có phở gà mấy con ăn hôn ?
Chúng nói phở ai nấu, chừng nghe đầu bếp chính là tui thì đám con cháu nọ nhứt loạt khiếu từ.
Chúng biểu dạ không dạ không, con có đủ đồ ăn trong tủ lạnh, sợ lấy rồi ăn hổng kịp phải dục
- vậy chớ nếu đầu bếp là bà thân trọng cái chúng OK liền -

Cho đồ ăn mà còn bưng tới tận nơi à nha, bị vì chúng... bận lắm.
Tướng công chăm chỉ màn giao hàng, vì lóng rày tui hết dám ôm vô lăng nữa
Thành ra... cứ nghe từ chối là hai đứa mừng hết lớn, khỏi mất công áy náy với các con !
Chương trình nấu ăn của bà chủ nhà đổi hướng, mua đồ tiệm thay vì cất công đi chợ và vô bếp !
Đám con cháu nhà tui chúng vốn... vô tâm. Thành ra... càng ít tới thăm chúng càng mừng.
Tới thăm mất thì giờ chúng phải tiếp đã đành, lại còn mất cả thì giờ chúng phải ăn những món mình nấu riêng cho chúng.

Kinh nghiệm bạn bè nghe rất nhiều như vầy :
Càng để chúng tự do nhiêu tốt nhiêu, để chúng xoay sở lấy công việc mần màn tự lập.
Chớ còn làm hết dùm cái chúng sẽ lúng túng về sau, chưa kể là... chúng còn khăn gói chạy xa và chạy lẹ.
Bạn tướng công mua cái duplex ở từng dưới, cho đứa con gái ở trên. Rồi thì... bà nấu nướng giật dũ, còn ông mỗi bữa leo lên quét dọn dùm. Một chập sau, con nọ dọn đi, mướn nhà thiệt xa cho tía má khỏi lui tới thường xuyên đặng nữa !

Rút kinh nghiệm của họ, tụi tui vì muốn ở gần thằng út, nên cũng dọn sang triplex mần màn ở gần.
Tụi tui ở dưới, để nó ở trên. Hai ấp có hai cửa ra vô riêng hổng lẫn lộn.
Cái ấp dưới ground floor chứa thằng cháu chồng từ quebec city lên Montreal học (dự trù 5-10 năm tùy chuyên khoa nó sẽ chọn năm tới), và ấp này có cùng chung cửa ra vào với tầng "basement" cùa tụi tui.
Vợ chồng chú thím bảy mừng hết lớn, thằng con cưng vừa được ở free, lại vừa có bác gái để ý... dòm chừng.
Nhưng... bác gái vốn cẩn thận. Tuy có đủ chìa khóa 3 ấp, nhưng hổng hề bước chơn vô nhà hai thằng nọ nếu không được mời. Đồ ăn có cho cũng bưng tới cửa ấp, bấm chuông cho chúng ra lấy, còn không thì treo ngay tay nắm cửa cho chúng. Còn như đồ ăn cần để lạnh thì mình biên miếng giấy để khi mô chúng về sẽ tự ên mở cửa vào khiêng đi (đứa mô cũng có chìa khóa nhà tụi tui ráp trọi)

Tiếng là ở gần sát bên, vậy chớ ba tháng nay tụi hổng gập chúng bao giờ, chỉ tuyền nghe tiếng chơn chúng di chuyển tầng trên lẫn tầng dưới. Bữa nào hổng đi mần, từ cửa sổ phòng khách ngó ra, thấy xe giao hàng tấp nập ghé lợi, giao thức ăn (uber-eat) giao vật dụng (amazon). Hổng có chúng ở nhà thì amazon để ngay trước cửa, rồi tía má hay hai bác phải ra lượm mang vô để ở nhà mình, và nhét giấy báo tin cho chúng vô thùng thư để chúng biết mà tự ên xuống lên pick-up.
Ăn ở "biết điều" vậy chỉ với mục đích cho chúng còn ở gần với mình, lâu nhiêu tốt nhiêu.

Vậy chớ... thằng cháu lại thân cận tụi tui hơn thằng con, cái chi cũng kể cho bác nghe.
Tía má nó có lên chơi, nó lên nhà trên ăn chung 1 bữa cơm rồi kiếm chuyện chạy mất dép.
Việc dọn dẹp ấp và nấu ăn bỏ freezer cho thằng con của thím bảy, y chang cách tụi tui nghe kinh nghiệm.
Ấy là chú thím 7 tối ngủ trong family room bên ấp tui, hổng dính dáng chi tới ấp của nó.
Nhưng vì hai ấp cùng chung cửa basement, nên tía má nó có thể thong thả vào ra bên nó, lo trong lo ngoài dùm thằng con cưng. Mình có khuyên cũng bỏ ngoài tai, nhứt là thím bảy. Thím vì lương tâm mẹ hiền, nhứt định hy sanh chớ cũng hổng hỏi ý kiến coi thằng nọ có ưng hay không !
Nó nói với tui : Bác gái ơi, con đang tính chọn sang mỹ học chuyên khoa cho khỏi nhọc công tía má !
Chết cha hông trời ! Tui nghe cũng nín thinh, hổng khuyên ra khuyên vô, mà cũng không méc lợi !

Đó đó, kinh nghiệm đó nha, nắng và ty plat và các cô có con có cháu chịu khó "tiếp thu" mà "ứng xử" cho tốt, hehe...
Ai biểu có con là sướng, không, có con khổ lắm cà, vì thế kỷ 21 này không còn giống thể kỷ 20 của mình và cha mẹ mình nữa.
Đây rồi chừng chúng có bồ có vợ, mọi chuyện dám còn rắc rối khó khăn hơn. Phải thấy trước để tránh gấp.
Văn hóa gia đình thay đổi dữ rồi, tự do cá nhơn là tự do triệt để cần tôn trọng, bất kể khung cảnh thời gian và phẩm trật gia tộc.
Hồi đó má ưa la làng : Biết vậy, đẻ đứa bất hiếu như bay thà đẻ trái trứng rồi bác ăn mà sướng hơn.
Đứa bất hiếu nọ, chừ la làng kiểu nớ với đám con, chưa chừng mất con còn lẹ hơn nữa !

Xin chúa dủ lòng thương xót, trên răng chừ hết rồi, nhưng dưới đế vẫn còn,
mà cái đế nọ techno phát triển nên chúng cứng quá xá !
A... men... and A.... woman.

Ta cùng chúc nhau bình an mùa covid nhiễu nhương.
Miss ní-xì.
:cheers: :hi5:

*
Make the long story... short !
Hình đại diện
NTL
Bài viết: 1387
Ngày tham gia: Chủ nhật 17/05/15 14:20

Re: Sổ Tay Mười bảy-Mười Ba

Bài viết bởi NTL »

*

Bài viết được ôn Hoàng dời qua Tạp ghi Trần Anh Kiệt
Xin cám ơn ôn.
Xoá cho bớt tốn bandwith.

*
Last edited by NTL on Thứ sáu 29/04/22 02:42, edited 1 time in total.
Make the long story... short !
Hình đại diện
Hoàng Vân
Bài viết: 21047
Ngày tham gia: Thứ sáu 20/03/15 16:11
Gender:

Re: Sổ Tay Mười bảy-Mười Ba

Bài viết bởi Hoàng Vân »

  •           


    :flwrhrts:
    Anh 5 có 1 cái forum riêng của ảnh nè chị Ngô ... :pntngr: viewforum.php?f=147

    nằm trong "vườn Nam > Tạp ghi > Trần anh Kiệt"


    :cafe:

t.
Bài viết: 1207
Ngày tham gia: Thứ bảy 08/12/18 06:03

Re: Sổ Tay Mười bảy-Mười Ba

Bài viết bởi t. »

“Ăn ở "biết điều" vậy chỉ với mục đích cho chúng còn ở gần với mình, lâu nhiêu tốt nhiêu.”

dạ, chị Ngô. Em sẽ cố gắng… 😍❤️.
Hình đại diện
NTL
Bài viết: 1387
Ngày tham gia: Chủ nhật 17/05/15 14:20

Re: Sổ Tay Mười bảy-Mười Ba

Bài viết bởi NTL »

*
Copy & Paste -Tháng tư đọc thơ tù.


Chiến tranh và ngục tù là bi kịch đau thương nhất trong lịch sử loài người, nó là kinh nghiệm không được rút tỉa để học hỏi và ngăn chặn, cứ thế lặp đi lặp lại khắp nơi trên thế giới, đánh động mãi ký ức con người nên có thể nói rằng không có cuộc chiến và nhà tù nào trở thành quá khứ, nó luôn là hiện tại với dấu lệ và máu không ngừng chảy. Kinh nghiệm chiến tranh, nhà tù, cùng hệ lụy tang thương của nó như vết cắt hằn sâu trong tâm tư tình cảm con dân Việt nam, mà nhà văn Ngô Thế Vinh đã gọi - vết thương không bao giờ lành-, nó sừng sững ở đó, trên đất đá, trên thân thể, trong tâm hồn, trong sử lịch, mà trái tim và lương tâm con người mãi thúc thủ một câu trả lời.
Bây giờ là tháng tư, tháng của vết thương chưa kéo da non ấy, giở lại những trang thơ của những người lính Việt Nam Cộng Hòa viết trong trại tù-cải-tạo- như thể chúng ta đang mở băng dán vết thương, hẳn là sẽ rỉ máu, nhưng đồng thời cũng khơi chút hoài mong, rằng, thơ ấy sẽ có tác dụng như một thứ thuốc sát trùng làm vết thương nguôi ngoai. Bạn đọc sẽ thấy thể hiện nơi thơ của họ nỗi bi thương khiên nhẫn, những cõi mơ nương tựa, và họ đã xoay sở, đối diện, với những oan khốc của tù ngục bằng thứ khí giới mơ mộng hồn nhiên, nhân ái của trái tim thi sĩ. Và hiểu được vì sao họ sống sót.

Xin giới thiệu mảng thơ tù của: Nguyễn Xuân Thiệp - Tô Thùy Yên, và một bài hành bi tráng của Cao Vị Khanh.

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

*
NGUYỄN XUÂN THIỆP
Điệu hoài hương xanh


đêm những vùng xanh châu thổ
dịu như một làn hơi men
bỗng bay rực trời đóm lửa
khi điệu kèn hồng rúc lên

đêm đưa ta lên miền bắc
với những chấm đèn trong mưa
một đi bóng nhà xa khuất
còn nghe đôi ngọn gió thu

khi ta đi lên miền bắc
nụ cười quên dưới trời xưa
trái tim đeo ngoài túi áo
như chuông trước cổ ngựa thồ

lưu thân đi trong trời đất
áo quần như gã hề điên
tóc râu dựng bờm cổ thụ
cõi người chợt lạ chợt quen

chân ta đi trên miền bắc
qua dăm thôn xóm buồn teo
đâu đám trẻ thơ bụng ỏng
trố đôi mắt buồn dõi theo
buổi chiều trắng bông chẩu rụng
rắc lên quán chợ quê nghèo

đi ta đi lên miền bắc
bóng ngày treo ngọn cây cao
buổi trưa tiếng gà hiu hắt
nhớ đầy dăm vạt áo nâu
có đêm sụp trờ mưa lớn
nghe trăm cỗ ngựa qua cầu
tưởng như những loài nấm đỏ
mọc trên thớ gỗ mục sầu

đi trên mùa thu đất bắc
nắng lên tưởng chín trái hồng
lá sen trong hồ đã chết
lòng ơi có nhớ cốm vòng
đâu những hội vui ngày trước
ai về dưới mái đình cong
giữa khuya nằm nghe tiếng ếch
trôi về từ một bãi sông
gió thu thổi bùng liếp cửa
bên tai ngỡ giục trống đồng

khi ta đi lên miền bắc
uổng công ngậm ngải tìm trầm
thấy con chim rừng sắc tía
nhả những hạt buồn trăm năm

ôi những ngày trên đất bắc
nhớ mùi trái chín phương nam
nhớ ơi đồng bông súng nở
ngọn rau con cá trong vàm
nhớ những cuộc tình sông nước
nửa đêm đứt một dây đàn

bao giờ giữa mùa thu biếc
cho ta về lại phương nam
nghe tiếng chim chuyền bụi ớt
tưởng chừng động bóng thời gian
hái những đọt mưa xanh ngắt
khi mùa thu rơi trên đầm

khi ta đi lên miền bắc
hồn đầy những sắc tạp âm
thổi chùm cỏ khô bay mất
ôi bóng mùa vui biệt tăm

1979 (Trại tù Cẩm Nhân-Yên Bái)

*

TÔ THÙY YÊN
Tàu đêm (trích đoạn)


Tàu đi. Lúc đó, đêm vừa mỏi
Lúc đó, sao trời đã ngủ mê
Tàu rú. Sao ơi, hãy thức dậy
Long lanh muôn mắt tiễn tàu đi

Thức dậy, những ai còn sống đó
Nhìn ra nhớ lấy phút giây này
Tàu đi như một cơn giông lửa
Cuồn cuộn sao từ ống khói bay

Toa nêm lúc nhúc hồn oan khốc
Đèn bão mờ soi chẳng rõ ai
Ta gọi rụng rời ta thất lạc
Ta còn chẳng đủ nửa ta đây

Tàu đi như một cơn điên đảo
Sắt thép kinh hoàng va đập nhau
Ta tưởng chừng nghe thời đại động
Xô đi ầm ĩ một cơn đau

Ngồi đây giữa những phân cùng bụi
Trong chuyển dời xung xát bạo tàn
Ta trở thành than, thành súc vật
Tiếng người e cũng đã quên ngang

Ta nghe rêm nhói thân tàn rạc
Các thỏi xương lìa đụng chỏi nhau
Nghe cả hồn ta bị cán nghiến
Trên đường lịch sử sắt tuôn mau

Dường như ta chợt khóc đau đớn
Lệ nóng cường toan cháy ruột gan
Lệ chảy không ra ngoài khóe mắt
Nghẹn ngào đến cả tiếng than van

Đem thân làm gã tù lưu xứ
Xí xóa đời ta với đất trời
Ngàn dặm lìa tan tình cố cựu
Bàng hoàng thân thế cụm mây trôi

Đã mấy năm nay quằn quại đói
Thèm ăn như đứa trẻ con nghèo
Mẹ ơi, con nhớ thời thơ dại
Nhớ miếng ăn mà mẹ chắt chiu

Liệu còn một bữa cơm đầm ấm
Bên ánh đèn đoàn tụ vợ con
Chia xẻ chút tình cay mặn cũ
Miếng không ngon cũng lấy làm ngon

Tàu đi khoan xoáy sâu đêm thép
Tiếng nghiến ghê người, thác lửa sa
Lịch sử dường như rất vội vã
Tàu không đỗ lại các ga qua

Có lúc tàu qua những chiếc cầu
Sầm sầm những nhịp động đều nhau
Dưới kia con nước còn thao thức
Bát ngát dềnh lên bãi sậy sầu

Người bạn đường kia chắc vẫn thức
Mong tàu đi đến chỗ đêm tan
Có nghe lịch sử mài thê thiết
Cho sáng lên đời đã rỉ han

Tàu ơi, hãy kéo còi liên tục
Cho tiếng rền vang dậy địa cầu
Lay động những tầng mê sảng tối...
Loài người, hãy thức, thức cùng nhau
1980

*

CAO VỊ KHANH
Bài hành tháng tư


Vậy đó, tưởng quên mà vẫn nhớ
Từ đêm vỡ tuyến lạc ven đô
Người thua trận chót đền trăm tuổi
Ta gánh thù sâu chốn hải hồ
Những tưởng mười năm đời sáng lại
Ta về bươi kiế́m miểng xương khô
Vét hết oan khiên người lỡ vận
Vùi sâu xóa dấu một hoang mồ
Ta đi rong khắp Nam cùng Bắc
Gom hế́t muôn ngàn vải tám thô
May đủ hai hàng cờ lá phướng
Treo lên trắng toát một cơ đô

Vậy đó, tưởng quên mà vẫn nhớ
Mười năm đủ lạnh một hương nguyền
Người thơm áo mới mùi hoa vải
Ta cứ u hoài một nỗi riêng
Đã quá xa xôi ngày thất tán
Biển xưa chừng lắng những con thuyền
Ôi trinh tiết gái ngoài hoang đảo
Chắc cũng nhạt nhòa chuyện đảo điên


Vậy đó, tưởng quên mà vẫn nhớ
Mười năm đánh đổi chuyện keo sơn
Người thân biệt xứ lên rừng núi
Kẻ ngóng đầu non đến mỏi mòn
Thư nhắn trên đầu trang giấy rách
“quên đi mà cứu trẻ măng non
mười năm thân đã mềm như lá
như xác ve sầu đã héo hon
bồng bế con ra ngoài cõi ngoại
giữ lấy giùm nhau chút mộng tròn”

Vậy đó, tưởng quên mà vẫn nhớ
Mười năm giậu đổ nát bìm xanh
Mười năm thôn xóm thành hang ổ
Người sống như loài thú mọc nanh
Con lớn hoang đàng theo cỏ dại
Mẹ buồn như cái vạc sang canh
Mẹ gởi con đi ngoài biển lạnh
Bằng như cọng cỏ ném sau gành
Thuyền con mỏng mảnh trời đen kịt
Mẹ thức từng đêm mắt lạnh tanh
Con đi một sống trăm lần chết
Mẹ đứt từng khoanh ruột đoạn đành

Vậy đó, tưởng quên mà vẫn nhớ
Mười năm ngờ ngợ giữa chiêm bao
Ngày đi tóc rối còn đen mượt
Mắt sáng còn nguyên đốm lửa sao
Lòng đã dặn lòng chờ Câu Tiễn
Gom mộng bình sinh nối chí cao
Ai kẻ mài gươm về đấ́t cũ
Ai mang đoản kiếm nhập Tần sâu
Hẹn nhau xẻ núi dầu sạn đạo
Miễ̃̃̃n thấy cờ bay ải địa đầu

Vậy đó tưởng quên mà vẫn nhớ
Mười năm nếm đủ vị chua cay
Mười năm mòn lẳn đôi giày cỏ
Ngó lại xem còn mất những ai
Đất khách đãi nhau toàn mật đắng
Tâm giao chưa quá một đêm say
Người ơi ... đất nước mà rao bán
Thiên hạ muôn người sợ lấm tay

Vậy đó tưởng quên mà vẫn nhớ
Mười năm ... một giấc mộng không thành
Người chờ cho hết đời cô quạnh
Ta đứng bên trời, lệ chảy nhanh

tháng tư 1985.
:trshnkrchf: :trshnkrchf: :trshnkrchf:

*
Make the long story... short !
Ngoc Han
Bài viết: 1598
Ngày tham gia: Thứ tư 20/05/15 14:24

Re: Sổ Tay Mười bảy-Mười Ba

Bài viết bởi Ngoc Han »

Đọc lại bài thơ Ta Về của thi sĩ Tô Thuỳ Yên,

Ta Về - Tô Thùy Yên


Ta về một bóng trên đường lớn
Thơ chẳng ai đề vạt áo phai
Sao bỗng nghe đau mềm phế phủ
Mười năm đá cũng ngậm ngùi thay.

Vĩnh biệt ta - mười năm chết dấp
Chốn rừng thiêng im tiếng nghìn thu
Mười năm mặt sạm soi khe nước
Ta hóa thân thành vượn cổ sơ.

Ta về qua những truông cùng phá
Nếp trán nhăn đùa ngọn gió may
Ta ngẩn ngơ trông trời đất cũ
Nghe tàn cát bụi tháng năm bay.

Chỉ có thế. Trời câm đất nín
Đời im lìm đóng váng xanh xao
Mười năm, thế giới già trông thấy
Đất bạc màu đi, đất bạc màu.

Ta về như bóng chim qua trễ
Cho vội vàng thêm gió cuối mùa
Ai đứng trông vời mây nước đó
Ngàn năm râu tóc bạc phơ phơ.

Một đời được mấy điều mong ước
Núi lở sông bồi đã mấy khi
Lịch sử ngơi đi nhiều tiếng động
Mười năm, cổ lục đã ai ghi.

Ta về cúi mái đầu sương điểm
Nghe nặng từ tâm lượng đất trời
Cảm ơn hoa đã vì ta nở
Thế giới vui từ nỗi lẻ loi.

Tưởng tượng nhà nhà đang mở cửa
Làng ta ngựa đá đã qua sông
Người đi như cá theo con nước
Trống ngũ liên nôn nả gióng mừng.

Ta về như lá rơi về cội
Bếp lửa nhân quần ấm tối nay
Chút rượu hồng đây xin rưới xuống
Giải oan cho cuộc biển dâu này.

Ta khóc tạ ơn đời máu chảy
Ruột mềm như đá dưới chân ta
Mười năm chớp bể mưa nguồn đó
Người thức mong buồn tận cõi xa.

Ta về như hạt sương trên cỏ
Kết tụ sầu nhân thế chuyển dời
Bé bỏng cũng thì sinh, dị, diệt
Tội tình chi lắm nữa người ơi.

Quán dốc hơi thu lùa nỗi nhớ
Mười năm người tỏ mặt nhau đây
Nước non ngàn dặm bèo mây hỡi
Đành uống lưng thôi bát nước mời.

Ta về như sợi tơ trời trắng
Chấp chới trôi buồn với nắng hanh
Ai gọi ai đi ngoài cõi vắng
Dừng chân nghe quặn thắt tâm can.

Lời thề buổi ấy còn mang nặng
Nên mắc tình đời cởi chẳng ra
Ta nhớ người xa ngoài nổi nhớ
Mười năm ta vẫn cứ là ta.

Ta về như tứ thơ xiêu tán
Trong cõi hoang đường trắng lãng quên
Nhà cũ mừng còn nguyên mái, vách
Nhện giăng, khói ám, mối xông nền.

Mọi thứ không còn ngăn nắp cũ
Nhà thương-khó quá sống thờ ơ
Giậu nghiêng cổng đổ, thềm um cỏ
Khách cũ không còn, khách mới thưa.

Ta về khai giải bùa thiêng yểm
Thức dậy đi nào, gỗ đá ơi
Hãy kể lại mười năm chuyện cũ
Một lần kể lại để rồi thôi.

Chiều nay ta sẽ đi thơ thẩn
Thăm hỏi từng cây, những nổi nhà
Hoa bưởi, hoa tầm xuân có nở ?
Mười năm, cây có nhớ người xa ?

Ta về như đứa con phung phá
Khánh kiệt đời trong cuộc biển dâu
Mười năm, con đã già trông thấy
Huống mẹ cha đèn sắp cạn dầu.

Con gẫm lại đời con thất bát
Hứa trăm điều một chẳng làm nên
Đời qua, lớp lớp tàn hư huyễn
Giọt lệ sương thầm khóc biến thiên.

Ta về như tiếng kêu đồng vọng
Rau mác lên bờ đã trổ bông
Cho dẫu ngàn năm em vẫn đứng
Chờ anh như biển vẫn chờ sông.

Ta gọi thời gian sau cánh cửa
Nỗi mừng giàn giụa mắt ai sâu
Ta nghe như máu ân tình chảy
Tự kiếp xưa nào tưởng lạc nhau.

Ta về dẫu phải đi chân đất
Khắp thế gian này để gặp em
Đau khổ riêng gì nơi gió cát
Thềm nhà bụi chuối thức thâu đêm.

Cây bưởi xưa còn nhớ, trắng hoa
Đêm chưa khuya quá hỡi trăng tà
Tình xưa như tuổi già không ngủ
Thức trọn, khua từng nỗi xót xa.

Ta về như giấc mơ thần bí
Tuổi nhỏ đi tìm một tối vui
Trăng sáng soi hồn ta vết phỏng
Trọn đời nổi nhớ sáng khôn nguôi.

Bé ơi, này những vui buồn cũ
Hãy sống, đương đầu với lãng quên
Con dế vẫn là con dế ấy
Hát rong bờ cỏ giọng thân quen.

Ta về như nước Tào Khê chảy
Tinh đẩu mười năm luống nhạt mờ
Thân thích những ai giờ đã khuất
Cõi đời nghe trống trải hơn xưa.

Người chết đưa ta cùng xuống mộ
Đâu còn ai nữa đứng bờ ao
Khóc người ta khóc ta rơi rụng
Tuổi hạc ôi ngày một một hao.

Ta về như bóng ma hờn tủi
Lục lại thời gian kiếm chính mình
Ta nhặt mà thương từng phế liệu
Như từng hài cốt sắp vô danh.

Ngồi đây nền cũ nhà hương hỏa
Đọc lại bài thơ thủa thiếu thời
Ai đó trong hồn ta thổn thức
Vầng trăng còn tiếc cuộc rong chơi.

Ta về như hạc vàng thương nhớ
Một thủa trần gian bay lướt qua
Ta tiếc đời ta sao hữu hạn
Đành không trải hết được lòng ta.

Tô Thùy Yên
Hình đại diện
NTL
Bài viết: 1387
Ngày tham gia: Chủ nhật 17/05/15 14:20

Re: Sổ Tay Mười bảy-Mười Ba

Bài viết bởi NTL »

*


Cám ơn ôn Hân đã dán bài thơ cho tui đọc lợi....

30 tháng tư, theo tướng công dự lễ khánh thành tượng kỷ niệm thuyền nhơn tại công viên trong khu dốc tuyết (cote des neiges) buổi trưa. Lễ thấy trang trọng lắm, có các cựu quân nhơn VNCH, cờ và quân phục, có các bà các cô trong ban tiếp tân, áo dài tha thướt. Ngoài diễn văn của ban tổ chức còn có diễn văn của thị trưởng thành phố, và cả diễn văn của hội Ukraine đồng cảnh ngộ tha hương.

Sau lễ thì tới rạp chiếu bóng coi phim về thuyền nhơn của 1 nữ đạo diễn trẻ gốc việt từ mỹ bay sang. Trước khi vào phim là những thủ tục nghi lễ cần thiết, có cả văn nghệ cây nhà lá vườn.
Cuốn phim dài khoảng gần 1 tiếng, kể về cuộc đời của nhơn vật chánh, một cô còn rất trẻ và chuyến vượt biên hãi hùng của cô.
Rồi thì... từ bữa đó tới nay tui sanh lòng... mất ngủ, thương chị năm quá xá !
Chuyến vượt biên của chị hãi hùng dám hơn chớ hổng thua.
Chị năm đeo hai thùng nhựa rỗng ngang bụng (đựng nước uống trước đó) khi bị tàu tuần biên của chánh phủ singapore đẩy xuống biển - trực thăng của cao ủy tị nạn liên hiệp quốc giám sát việc vớt người đắm tàu. Chừng vớt xong chờ trực thăng bay đi thì nhơn viên tàu tuần singapore bèn nắm từng người lên rồi thảy hết xuống biển -

Thời đó tàu Cap-Anamur (spelling) do các hảo tâm đức quốc góp tiền tài trợ, chạy dọc theo hải phận quốc tế ngoài khơi VN, cốt để vớt người đắm tàu. Nhờ một số người của chuyến đi ấy đã được vớt trước nên Cap Anamur mới lòng vòng để tìm kiếm vớt tiếp, và... chị năm đang lênh đênh nổi trên biển với 2 cái bidon nước sau gần 2 ngày. Chị được ngó thấy và vớt lên.
Sau vụ này đã có những vấn đề pháp lý giữa thuyền nhơn VN bị dục xuống biển và chánh phủ Singapor nhưng rồi cũng hổng tới đâu ngoài lời xin lỗi cho có.

Bữa 1st May, cả gia đình tụ họp ăn sanh nhựt (Muguet day heng) rồi nghe chị năm hồi tưởng ác mộng. Có lẽ đây là lần đầu tiên sau 42 năm dài, chị mới trực tiếp nói về nó.
Nỗi đau trong chị có thể đã nguôi ngoai, nhưng lại mở đầu 1 nỗi đau khác trong lòng con em của chị.
Chừ nó đọc lại thơ tù, những bài thơ đã từng đọc trước kia, nhưng giờ y hình chữ nghĩa đã mang sắc màu ảm đạm hơn trước.
Từ 5 tối nay, nghe tiếng kéo cưa ầm ĩ của người đồng sàng, con nọ bỗng chạnh lòng, tự hỏi sao lần này đã hổng thể đồng mộng. Hổng lẽ... cái đứa kia vô tình tới ngó hổng ra, rằng mẹ bề trên của nó đang thao thức !
God save his soul and save mine too.
A..men !
:trshnkrchf:

*
Make the long story... short !
Trả lời

Quay về “Giải trí”