Tưởng niệm 50 năm người Việt mất miền Nam Tự Do

Trả lời
Hình đại diện
Hoàng Vân
Bài viết: 21047
Ngày tham gia: Thứ sáu 20/03/15 16:11
Gender:

Re: Tưởng niệm 50 năm người Việt mất miền Nam Tự Do

Bài viết bởi Hoàng Vân »










Tôi Nhớ Tên Anh
Hoàng Thi Thơ



Tôi viết tên anh trên lá trên hoa.
Tôi viết tên anh trong trái tim tôi.
Tôi viết tên anh trên đá, trên vôi.
Tôi viết tên anh ngập nẻo đường đi ngàn lối.

Tôi viết tên anh trên gấm, trên nhung.
Tôi viết tên anh trên trán, trên tay.
Tôi viết tên anh trong gió, trong mây.
Tôi viết tên anh vào lòng biển lớn sông dài.

Anh, lớp trai ngày nay
đắp xây ngày mai.
Đem tự do cho người
mang niềm vui cho đời.

Anh, nơi biên thùy xa
Vắng muôn màu hoa.
Không hề nao núng lòng
Oai hùng nơi chiến trường.

Tôi nhớ tên anh khi gió khi mưa.
Tôi nhớ tên anh khi nắng lưa thưa.
Tôi nhớ tên anh qua ánh trăng thanh.
Khi tiếng tơ ngân vào lòng thời gian màu tím.

Tôi nhớ tên anh như nhớ tương lai.
Tôi nhớ tên anh như nhớ trông ai.
Tôi nhớ tên anh muôn kiếp không phai.
Tôi chắc trong tôi đời đời còn nhớ nhung hoài.

Anh, lớp trai ngày nay
Đắp xây ngày mai.
Đem tự do cho người
Mang niềm vui cho đời.

Anh, nơi biên thùy xa
Vắng muôn màu hoa.
Không hề nao núng lòng
Oai hùng nơi chiến trường.

Tôi nhớ tên anh khi gió khi mưa.
Tôi nhớ tên anh khi nắng lưa thưa.
Tôi nhớ tên anh qua ánh trăng thanh.
Khi tiếng tơ ngân vào lòng thời gian màu tím.

Tôi nhớ tên anh như nhớ tương lai.
Tôi nhớ tên anh như nhớ trông ai.
Tôi nhớ tên anh muôn kiếp không phai.
Tôi chắc trong tôi đời đời còn nhớ nhung hoài.





Hình đại diện
Hoàng Vân
Bài viết: 21047
Ngày tham gia: Thứ sáu 20/03/15 16:11
Gender:

Re: Tưởng niệm 50 năm người Việt mất miền Nam Tự Do

Bài viết bởi Hoàng Vân »









Xuất quân
Phạm Duy



Ngày bao hùng binh tiến lên
Bờ cõi vang lừng câu quyết chiến
Bước oai nghiêm theo tiếng súng đi tung hoành
Quân Việt Nam đi hồn non nước xây thành

Đi là đi tiến tới
Đi là đi tiến tới
Đi là mang linh hồn non sông

Đi là đi tiến tới
Đi là đi tiến tới
Bước lên đây hồn Việt Nam

Kèn vang theo tiếng chân đang rồn rập xa xa
Tiếng gào thiết tha
Ngàn lời chính khí đưa
Ầm ầm tiếng thép hòa
Rầm rầm tiếng súng sa trường xa

Hồn say khi máu xương rơi cho đời tương lai
Tiếng cười khắp nơi
Từng bụi lốc cuốn rơi
Từng giọt máu sáng ngời
Một đường kiếm thét oai hùng đưa





Hình đại diện
Hoàng Vân
Bài viết: 21047
Ngày tham gia: Thứ sáu 20/03/15 16:11
Gender:

Re: Tưởng niệm 50 năm người Việt mất miền Nam Tự Do

Bài viết bởi Hoàng Vân »









THÚC QUÂN (HỒN QUÂN REO)
Văn Giảng & Hương Việt



Dồn trong đêm vắng ngàn tiếng đồng loa vang lừng
ầu người lô nhô sát theo bờ núi sông hò reo
Thấy tan trong mây khói tiến quân tiến quân theo
Nơi chốn sa trường đấng Nam hồn thúc oai vang lời

Việt Nam hận đời đời
diệt quân Nguyên quân lướt tới
thây kề thây
Máu tuôn rơi Theo mộ đường
Mây nước chập chùng đi về đâu

Việt Nam hận đời đời
diệt quân Nguyên quân lướt tới
thây kề thây
Máu tuôn rơi theo mộ đường
Mây nước chập chùng đi về đâu

Nhìn theo hơi gió thoảng bóng quân Nam lướt đi
Thề cùng diệt tan giống tham tàn thúc quân vùng lên
Nơi đây đất nước đang biết bao đấng anh linh
đang dấn thân cùng cố tâm đền núi sông ơn nhà




Hình đại diện
Hoàng Vân
Bài viết: 21047
Ngày tham gia: Thứ sáu 20/03/15 16:11
Gender:

Re: Tưởng niệm 50 năm người Việt mất miền Nam Tự Do

Bài viết bởi Hoàng Vân »









Lục Quân Việt Nam
Cục Chính Huấn (Văn Giảng)



Đường trường xa muôn vó câu bay dập dồn,
Đoàn hùng binh trong sương lướt gió reo vang,
Đi đi đi lời thề nguyền tung gươm thiêng thi gan tài.
Đời hùng cường quyết chiến đấu đoàn quân ra đi,
Đây đoàn quân ra đi nhịp nhàng,
Mang theo thiên hùng ca thắm tươig trời Nam bốn phương.
Ta anh hùng muôn quân phá tan cường binh
Chí tang bồng mang theo khắp nơi tung hoành

Đường trường xa ta quyết đi cho đến cùng
Nhịp trời mây đoàn quân cất bước đi mau
Nơi biên cương muôn quân theo loa thét vang
Cố chiến thắng thề một lòng chung sức xây Việt Nam quang vinh
Phá tan tành ầm ầm đoàn quân xông pha
Thét oai linh tung gươm giết tan quân thù

Đoàn hùng binh say sưa nhìn trong trời sương
Ta anh hùng đời đời Lục Quân Việt Nam
Xa nhìn thấp thoáng trong mây
Muôn bóng quân Nam chập chùng xây thành vinh quang
Tiếng vang muôn đời Lục Quân Việt Nam.




Hình đại diện
Hoàng Vân
Bài viết: 21047
Ngày tham gia: Thứ sáu 20/03/15 16:11
Gender:

Re: Tưởng niệm 50 năm người Việt mất miền Nam Tự Do

Bài viết bởi Hoàng Vân »

  •           





    “Lòng nhân ái
    làm nên 30 Tháng Tư, 1975!”

    _______________________
    Huy Phương







    Nghe câu nói “Lòng nhân ái làm nên 30 Tháng Tư, 1975!” này của ông Lê Đức Anh, cựu “đại tướng bộ trưởng Quốc Phòng”, cựu “chủ tịch nước” CSVN, người hiểu biết, cả người Nam lẫn dân Bắc, nếu không nực cười thì cũng “buồn nôn,” nói theo kiểu Bắc Kỳ, hay “mắc ói” theo chữ nghĩa Nam Kỳ!


    Phù hợp với câu nói ngược ngạo này, một cây viết mang tên Thường Vũ thuộc báo Quốc Phòng Toàn Dân của Quân Ủy CSVN cũng đã phụ họa, “Chiến thắng 30 Tháng Tư, 1975 đã kết thúc sự chia rẽ Bắc-Nam!”



    Cộng Sản vẫn thường rêu rao chính sách nhân đạo, “đánh người chạy đi, không đánh người chạy lại” của mình, cho rằng không hề có cuộc trả thù “tắm máu” nào, “đội quân và bộ máy chính quyền Sài Gòn tan rã tại chỗ nên các đô thị của miền Nam hầu như nguyên vẹn, không bị tàn phá. Kết thúc chiến tranh có người thắng kẻ thua nhưng không hề có sự trả thù và phục thù gay gắt. Đây là yếu tố tiên quyết, là cơ sở nền tảng cho sự ổn định chính trị để đất nước đứng vững và phát triển đi lên.”



    Cái “tính khoan hồng, nhân ái” ấy đã được chính quyền Cộng Sản thực hiện rốt ráo ngay khi họ mới bước chân vào Sài Gòn. Việc đầu tiên là tất cả thương binh VNCH đang nằm điều trị tại các quân y viện phải đi ra để nhường chỗ cho người thắng trận. Thật ra nhu cầu săn sóc cho bộ đội CSVN chưa cấp thiết để phải làm những công việc “thất nhân ác đức” như vậy, nhưng rõ ràng đây là một đòn thù quá độc ác và nhẫn tâm. Dân miền Nam đã thấy cảnh thương binh, cụt chân, cụt tay, băng đầu, ruột đang để ra ngoài máu chảy, vết thương chưa lành, khập khễnh, bò lết ra khỏi giường bệnh, dìu nhau tránh những quân y viện càng nhanh càng tốt, vì dù thế nào đi nữa, sống như vậy còn hơn là phải chết dưới những loạt đạn AK.




    Người lính miền Nam và ngay cả quân đội Mỹ khi đánh chiếm một mật khu của CSVN, họ có đuổi những thương binh ra khỏi hầm bệnh viện không, hay còn tăng cường phương tiện để cứu giúp những thương binh này.



    Bác Sĩ Quân Y Nguyễn Sơ Đông của VNCH đã viết trong dòng hồi ký của ông: “Trong hơn bốn năm trấn ở Đức Hòa, tôi đã gọi tản thương bằng trực thăng về tổng y viện Cộng Hòa ít nhứt là 10 chiến binh CSVN bị thương nặng. Không tản thương thì chắc chắn chúng sẽ chết. Dù mưa, dù nắng, một giờ khuya, hai giờ sáng, chưa lần nào phi hành đoàn hỏi tôi tản thương lính nào vậy? Lính mình hay CSVN. Tất cả đơn vị quân y Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đều làm như thế.”




    Đối với người thương tật thua trận đã như vậy, đối với những người đã chết, chúng cũng hèn hạ trả thù ra sao?

    • Ngay chiều 3 Tháng Năm, 1975, Nghĩa trang quân đội Hạnh Thông Tây, Gò Vấp bị CSVN hối hả dùng xe ủi đất san bằng. nghĩa trang quân đội Biên Hòa, nơi yên nghỉ của hàng chục nghìn người lính miền Nam, bị bỏ phế, hoang lạnh, đổi tên, phá mộ, đập bia, cắt đất, làm khó khăn cho việc sửa sang, trùng tu của hải ngoại từ nhiều năm nay.

      Ở địa phương Long Hồ, Vĩnh Long, ngôi mộ của Trung Úy Nhảy Dù Nguyễn Văn Ngọc, dù đã chết từ hơn một năm trước, vẫn bị họ đào mả lên, đưa cả quan tài ra giữa chợ Ngã Tư Long Hồ để cho phá nát bằng cốt mìn.

      Ngay tại tỉnh Vĩnh Long, các ông cai tổng Nguyễn Văn Dần, Nguyễn Văn Xôm, Nguyễn Văn Thêm đều bị họ kết án là “có tội với nhân dân” mà không thông qua một tòa án nào, và bị hành quyết ngay khi bị bắt, bằng vũ khí thô sơ như búa, mã tấu... (trong “Hồi Ký Dang Dở” của Dương Hiếu Nghĩa).

      Riêng ở Củ Chi, tỉnh Hậu Nghĩa cũ, chỉ trong ngày 30 Tháng Tư, 1975, ngày CSVN vào, để trả thù, chúng bắt anh Nguyễn Văn Chấp, cảnh sát đặc biệt xã Phước Hiệp, đánh bằng cây tầm vông, xong nấu nước sôi dội từ trên đầu xuống cho đến chết. Vợ con xin xác đem về chôn nhưng không được.

      Đại Úy Trần Thắng Toàn, Phân Chi khu Trung Lập, sau khi bị bắt, bị nhổ sống hết hàm râu, tùng xẻo từng miếng thịt và cuối cùng bị bắn chết.

      Anh Tạ Văn Phúc, quân nhân biệt phái cảnh sát tại xã Tân An Hội, bị những người thắng trận bắt tự đào hố chôn mình, sau đó chúng chặt anh ra làm ba khúc và lùa xuống hố.

      Vài ngày sau khi ông Dương Văn Minh đầu hàng, một toán 81 Biệt Cách Dù ra đầu hàng tại Long Thành, bị bắn và chôn dưới một cái giếng cạn. Nhân chứng còn sống nhưng không dám lên tiếng.

      Nhiều viên chức xã ấp, đảng viên các đảng phái chống Cộng ở miền Trung, được cho khoan hồng, cho đi “học tập cải tạo” nhưng không bao giờ tới “lớp” và hài cốt của họ 40 năm rồi cũng chẳng biết đâu mà tìm!

      Việc xử bắn Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn tại sân vận động Cần Thơ ngày 14 Tháng Tám, 1975 cho thấy rõ sự trả thù man rợ của người thắng trận.




    Thú vật và tàn nhẫn như thế, thì có ai hơn những người “mang nhân ái” để làm nên ngày 30 Tháng Tư, 1975, và rồi cho rằng “không bao giờ có cảnh tắm máu!”



    Không có cảnh tàn sát tập thể như chế độ Khmer Đỏ đã giết chết khoảng 2 triệu người, từ một dân số 7.1 triệu, bằng các biện pháp tử hình với các dụng cụ thô sơ như cuốc, mai, xẻng, bỏ đói và lao động cưỡng bức;

    không có cảnh đập đầu và xô xuống hầm chôn tập thể như vụ thảm sát Mậu Thân 1968 với số nạn nhân lên đến 6,000 người; nhưng sau ngày 30 Tháng Tư, 1975, CSVN đã thâm độc hơn, rốt ráo hơn, tinh vi hơn với những việc
    • phân biệt giai cấp, thành phần chính trị,
    • đánh tư sản, lùa dân đi “kinh tế mới” để cướp nhà, cướp đất,
    • đổi tiền để cướp cạn tài sản và công sức của người dân,
    • bạc đãi trí thức, khiến cho hàng trăm nghìn người phải tìm đường ra biển, thà chết còn hơn sống với chế độ bất nhân, tàn độc.


    Chủ trương “khoan hồng nhân đạo,” “không có tắm máu, trả thù”, nhưng hàng trăm nghìn người phải vào nhà tù tập trung ở cả hai miền Nam Bắc, làm việc như trâu ngựa, không có miếng ăn đủ no và bao nhiêu người đã bỏ thây trong những trại tù chỉ vì trước ngày 30 Tháng Tư, 1975 họ là những người ở khác chiến tuyến.

    Không đánh người chạy lại, nhưng lại đã có những người bị tù đày lên đến 17, 18 năm, không phải lý do vì họ là những vị tướng miền Nam mà thậm chí, họ chỉ một trung úy, thiếu úy, một nhà văn hay 21 năm như Đại Úy Biệt Kích Nguyễn Hữu Luyện!

    Những người tù “cải tạo” không phải chỉ chết vì đói, vì làm việc kiệt lực, mà còn tự mình đi tìm cái chết vì uất ức, ô nhục. Nhiều người đã tự ải hay nhảy vào lửa để thà chết còn hơn chịu cảnh tù đày dai dẳng, không có ngày về!

    Lòng nhân ái nào đã khiến cho những người lãnh đạo CSVN vói bàn tay đuổi theo những người tị nạn, áp lực đòi Indonesia và Malaysia đục phá bia tưởng niệm thuyền nhân ở Palau Bidong và Galang.









    “Chiến thắng” 30 Tháng Tư, 1975 rõ ràng không bao giờ kết thúc sự chia rẽ Bắc-Nam như tuyên truyền của “Quân Ủy” CSVN mà xô đẩy dân tộc vào chỗ phân hóa trầm trọng!
    • Trí thức bị tù đày,
      nhân tâm ly tán, đạo lý suy đồi,
      Bắc Nam chia rẽ,
      hố sâu cách biệt giữa dân “đen” và đảng viên cường hào gian ác,
      cướp bóc, đĩ điếm tràn lan, hàng triệu người phải bỏ nước ra đi.
      Trong khi đó, nhà tù chật kín người, nông dân, công nhân không sống nổi, phải bỏ nước ra đi, làm thuê, ở mướn,
      trong khi người Tầu tràn lan trên đất nước,
      và tư bản Cộng Sản bắt đầu tìm đường tẩu tán tài sản ra nước ngoài.




    Cứ mỗi năm đến ngày đau thương của dân tộc, bộ máy tuyên huấn CSVN lại tuyên truyền, ru ngủ quần chúng bằng một luận điệu nhàm chán như là
    • “đề cao tinh thần dân tộc, truyền thống nhân nghĩa, khoan dung;
      xây dựng tinh thần cởi mở, tôn trọng, thông cảm, tin cậy lẫn nhau, cùng hướng tới tương lai;
      xóa bỏ mặc cảm, định kiến;
      chấp nhận những điểm khác nhau không trái với lợi ích chung của dân tộc;
      mọi người Việt Nam, không phân biệt dân tộc, tôn giáo, nguồn gốc xuất thân, địa vị xã hội, lý do ra nước ngoài, mong muốn góp phần thực hiện mục tiêu trên đều được tập hợp trong khối đại đoàn kết toàn dân tộc.”
      (Chỉ thị số của Đảng CSVN 19 Tháng Năm, 2015, về việc tiếp tục đẩy mạnh thực hiện nghị quyết 36-NQ/TW).



              
    Chúng ta, những ai còn chút lương tri,
    nghĩ như thế nào về cái giọng giả nhân, giả nghĩa của loài lang sói,
    với những lời mật ngọt như “truyền thống nhân nghĩa, khoan dung, lòng nhân ái”
    như miệng lưỡi cáo già trong ngụ ngôn La Fontaine,
    mà sự thật đã rõ ràng như trắng với đen, lửa và nước!

              




    Huy Phương
    https://hon-viet.co.uk/HuyPhuong_LongNh ... Tu1975.htm
Hình đại diện
Hoàng Vân
Bài viết: 21047
Ngày tham gia: Thứ sáu 20/03/15 16:11
Gender:

Re: Tưởng niệm 50 năm người Việt mất miền Nam Tự Do

Bài viết bởi Hoàng Vân »










Nhạc Rừng Khuya
Lam Phương



Nhạc đêm tàn hòa cùng ngàn cây trầm lắng
Nhạc reo buồn hòa cùng đường tơ rừng vắng
Sương trời khuya rơi khắp đó đây rừng ơi!

Rừng căm hờn ngày nào thù lan tràn khắp
Rừng oán thù ngày nào giặc sang tàn phá
Máu đào rơi thây phơi khắp trong rừng chiều

Kìa hồn ai đây trót yêu giống Lạc Hồng
đem thân hiến cho rừng hoang.
Về cùng ta đây vui đêm nay cùng sống phút
say sưa bên khúc nhạc rừng
Bập bùng bấp bung đêm khuya thêm não nùng
Lửa càng bừng cháy, siết tay nhau chúng ta cùng múa
quanh lửa hồng cháy trong rừng khuya

Lửa cháy hăng lửa dục lòng dân đoàn kết
Lửa reo vang lửa gào lòng ta nguồn sống
Lửa Tự Do muôn năm vẫn reo rừng ơi

Nhạc lắng reo trầm hùng tựa ru ngàn thắm
Nhạc reo buồn hòa cùng đường tơ rừng vắng
Nhạc rừng khuya mãi reo với ta muôn đời




Hình đại diện
Hoàng Vân
Bài viết: 21047
Ngày tham gia: Thứ sáu 20/03/15 16:11
Gender:

Re: Tưởng niệm 50 năm người Việt mất miền Nam Tự Do

Bài viết bởi Hoàng Vân »











Anh Vẫn Mơ Một Ngày Về
Nguyệt Ánh




Anh vẫn mơ một ngày nào
quê dấu yêu không còn cộng thù
Trên con đường mòn, sau cơn mưa chiều,
anh ôm đàn dìu em đi dưới trăng.

Ta đứng yên nghe rừng thì thầm.
Ta ngước trông sao trời thật gần.
Anh ôm cây đàn,
Anh buông tơ trầm.
Em ca bài mừng quê hương thanh bình.

ĐK:

Rồi bình minh tới anh đưa em về làng
Này bà con đón kìa anh em chào mừng
Thôn quê tưng bừng,
Muôn chim reo hò hát mừng người
vừa về sau chiến chinh.

Rồi hoàng hôn xuống ta say men rượu nồng
Họ hàng trong xóm thay nhau nhen lửa hồng
Sương giăng mịt mùng
Đêm sâu chập chùng xóa ngục tù xiềng gông bao năm.

Anh vẫn mơ một ngày nào anh với em chung tình bạc đầu.
Trên quê hương nghèo. Trong khu rừng già.
Trước mái nhà cờ vàng bay phất phơ.

Bên mái hiên ta ngồi chuyện trò.
Khoai nướng thơm hương tình ruộng đồng.
Con thơ ngoan hiền ê a đánh vần
"Vê en-Nờ" là Việt Nam kiêu hùng.

ĐK:

Rồi ngày con lớn con ca vang tình người
Hòa bình no ấm con ca vang tình đời
Thay cho cha già, thay cho mẹ hiền
Suốt cuộc đời hòa lời ca đấu tranh.

Rồi ngày con lớn con đi xây cuộc đời
Màu cờ tổ quốc con tô thêm rạng ngời
Quê hương thanh bình
Muôn dân yên lành sống cuộc đời tự do muôn năm!!!




Hình đại diện
Hoàng Vân
Bài viết: 21047
Ngày tham gia: Thứ sáu 20/03/15 16:11
Gender:

Re: Tưởng niệm 50 năm người Việt mất miền Nam Tự Do

Bài viết bởi Hoàng Vân »











Đoàn Người Lữ Thứ
Lam Phương




Kìa là rừng sâu âm u dưới sương trời khuya
Một đoàn tàu đi quanh co giữa đêm trăng đầy
Lòng tràn niềm vui đêm nay chúng ta cùng sum vầy
Bên nhau ta hát hát mãi hát quên đường xa

Rừng già về khuya im nghe tiếng ca đoàn ta
Hòa cùng trời mây bao la sáng tươi mơ màng
Vượt ngàn dặm xa gian nguy chí trai thề tung hoành
Ra đi ta chỉ ước một ngày mai huy hoàng

Ôi ! Dừng chân đây hỡi làn mây đêm thâu lơ lững về đâu ?
Ôi ! Mây thấu chăng miền Bắc giờ đau thương tràn khắp đồng sâu.
Rừng ơi ! Trăng sáng lả lướt muôn nơi.
Trăng thắm tô thêm nhạc thêm vui
Tình xuân chan chứa mơ ước xa xôi
Nhưng biết đâu đời là mộng thôi

Một hồi còi vang ngân lên xé tan màn sương
Lòng người rừng sâu nôn nao thức giữa đêm trường
Nhìn đoàn người đi mênh mang biết đâu là bến bờ
Đi xây no ấm, bác ái, đi xây tự do

Dù đường còn xa bao la hay qua đồi cao
Biển rộng rừng sâu khi đi thân trai ngại gì
Rồi một ngày mai khi non sông say nhạc thanh bình
Chim xanh đua hót đón mừng đoàn ta trở về

Kìa là rừng ……..đón mừng ngày về vinh quang




Hình đại diện
Hoàng Vân
Bài viết: 21047
Ngày tham gia: Thứ sáu 20/03/15 16:11
Gender:

Re: Tưởng niệm 50 năm người Việt mất miền Nam Tự Do

Bài viết bởi Hoàng Vân »

  • Vietnamese Community of Oregon - VNCO.org

    THÔNG BÁO # 2

    ĐẠI LỄ TƯỞNG NIỆM 50 NĂM QUỐC HẬN 30-4

    TẠI WASHINGTON, DC



    Kính gửi:

    Quý vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo,
    Quý vị đại diện cộng đồng, đoàn thể,
    Quý vị đại diện các chính đảng,
    Quý vị đại diện truyền thông, báo chí,
    Quý cựu quân nhân và hậu duệ VNCH, và
    Quý đồng hương,
    Hằng năm vào tháng 4, người Việt Nam trong nước và hải ngoại đồng tưởng niệm ngày Quốc Hận 30 tháng Tư năm 1975, khi cả đất nước rơi vào tay bè lũ cộng sản.

    Chúng tôi xin trân trọng thông báo chi tiết về việc tổ chức Đại Lễ Tưởng Niệm 50 Năm Quốc Hận và xin kêu gọi sự tham dự của quý vị.

    Sự hiện diện của quý vị là nguồn an ủi lớn lao cho anh linh quân dân cán chính đã vị quốc vong thân, những tù nhân đã chết trong lao tù cộng sản, và những người đã hy sinh tất cả để đi tìm tự do. Đây cũng là cơ hội để chúng ta xác định cùng thế giới và người dân trong nước quyết tâm tranh đấu cho một Việt Nam dân chủ, tự do, phú cường và không cộng sản.

    Trân trọng,

    Ban Điều Hành Tổ Chức Đại Lễ Tưởng Niệm 50 Năm Quốc Hận

    Email: [email protected]



    CHƯƠNG TRÌNH

    Ngày 30 tháng Tư năm 2025

    10:00 AM EST Lincoln Memorial, Reflection Pool và Vietnam Veterans Memorial

    Đặt vòng hoa
    Cầu nguyện
    Niêm hương
    Văn nghệ đấu tranh
    1:00 PM EST Lafayette Square

    Tuần hành
    Biểu tình
    7:00 PM EST Eden Center

    Văn nghệ đấu tranh
    Ngày 1 tháng Năm năm 2025

    10:00 AM EST Caucus Room, Cannon House Office Building

    Ngày Nhân Quyền Cho Việt Nam Lần 31
    1:00 PM EST Quốc Hội Hoa Kỳ

    Vận Động Nhân Quyền Cho Việt Nam
    Ngày 2 tháng Năm năm 2025

    9:00 AM EST Quốc Hội Hoa Kỳ

    Vận Động Nhân Quyền Cho Việt Nam


    CÁC MẪU GHI DANH

    Kính mời quý vị ghi danh qua những đường link dưới đây:

    Tham Dự Đại Lễ Tưởng Niệm 50 Năm Quốc Hận 30-4: Ghi Danh, Vòng Hoa, Các Bài Hợp Ca và Khách Sạn
    Xin quý vị khuyến khích con em tham dự và sáng tác cho Đại Lễ Tưởng Niệm 50 Năm Quốc Hận 30-4:

    The 50th Black April Memorial Commemoration Essays and Artworks


    PHI TRƯỜNG Ở WASHINGTON, DC

    (đến Lincoln Memorial)

    DCA: Ronald Reagan Washington National Airport (6 phút)
    IAD: Washington Dulles International Airport (30 phút)
    BWI: Baltimore/Washington International Thurgood Marshall Airport (39 phút)


    DANH SÁCH CÁC ĐOÀN THỂ VÀ TỔ CHỨC GHI DANH THAM DỰ

    (cập nhật 15/12/2024)



    1. Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Liên Bang Hoa Kỳ

    2. Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ

    3. Cộng Đồng Việt Nam vùng Washington, DC; Maryland và Virginia

    4. Cộng Đồng Người Việt Miền Trung California

    5. Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Allentown

    6. Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Houston và Vùng Phụ Cận

    7. Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Lancaster và Các Vùng Phụ Cận

    8. Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Lebanon

    9. Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Philadelphia và Các Vùng Phụ Cận

    10. Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Pittsburg

    11. Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Reading

    12. Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia York

    13. Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Sacramento

    14. Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Thành Phố Philadelphia Và Phụ Cận

    15. Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tiểu Bang Pennsylvania

    16. Cộng Đồng Người Việt Pomona Valley, California

    17. Cộng Đồng Việt Mỹ Bắc California

    18. Cộng Đồng Việt Mỹ Quốc Gia Tiểu Bang Pennsylvania

    19. Cộng Đồng Việt Nam Oklahoma City và Vùng Phụ Cận

    20. Cộng Đồng Việt Nam Nam California

    21. Cộng Đồng Việt Nam Tiểu Bang Florida

    22. Ban Hợp Ca Hồn Việt Houston

    23. Biệt Đoàn Văn Nghệ Gio Linh

    24. Biệt Đoàn Văn Nghệ Lam Sơn

    25. Câu Lạc Bộ Báo Chí Bắc California

    26. Đài Phát Thanh Đáp Lời Sông Núi

    27. Đại Việt Quốc Dân Đảng

    28. Đoàn Thanh Niên Sinh Viên Cờ Vàng

    29. Freedom Advocacy Foundation

    30. Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, Phòng Ngoại Vụ

    31. Hậu Duệ Thủy Quân Lục Chiến Canada

    32. Hậu Duệ Việt Nam Cộng Hòa Hải Ngoại

    33. Hậu Duệ Việt Nam Cộng Hòa Hải Ngoại Bắc California

    34. Hậu Duệ VNCH Sacramento và Vùng Bay

    35. Hệ Thống Truyền Thông Vì Dân Media Network

    36. Hiệp Hội Các Nhà Văn Nhà Báo Úc Châu

    37. Hội Ái Hữu Lực Lượng Cảnh Sát Quốc Gia Bắc California

    38. Hội Ái Hữu Quốc Học – Đồng Khánh Nam California

    39. Hội Ái Hữu Tây Sơn Bình Định

    40. Hội Ái Hữu Thuyền Nhân Pulau Bidong Bắc California

    41. Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị và Tôn Giáo Việt Nam

    42. Hội Bến Tre Kiến Hòa Bắc California

    43. Hội Biệt Động Quân Bắc California

    44. Hội Biệt Động Quân Washington, DC

    45. Hội Cao Niên Diên Hồng Vùng Đông Vịnh

    46. Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Đại Học Chiến Tranh Chính Trị Đà Lạt

    47. Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa

    48. Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trừ Bị Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa

    49. Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Bắc California

    50. Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Quảng Nam Đà Nẵng

    51. Hội Diên Hồng Thời Đại Tây Bắc Hoa Kỳ

    52. Hội Địa Phương Quân & Nghĩa Quân Bắc California

    53. Hội Đồng Hương Nha Trang Khánh Hòa Bắc California

    54. Hội Đồng Hương Ninh Thuận Phan Rang Bắc California

    55. Hội Đồng Hương Quảng Nam Đà Nẵng Bắc California

    56. Hội Đồng Hương Quảng Nam Đà Nẵng Nam California

    57. Hội Đồng Hương Quảng Ngãi Hải Ngoại Bắc California

    58. Hội Đồng Hương Tây Ninh Bắc California

    59. Hội Đồng Hương Tây Sơn Bình Định Bắc California

    60. Hội Đồng Hương Thừa Thiên Huế Bắc California

    61. Hội Đồng Liên Kết Quốc Nội Hải Ngoại Việt Nam

    62. Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam

    63. Hội Hải Quân Bạch Đằng Bắc California

    64. Hội HO San Francisco

    65. Hội Không Quân Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà Bắc California

    66. Hội Mũ Đỏ Nhảy Dù Bắc California

    67. Hội Người Việt Cao Niên Vùng Hoa Thịnh Đốn

    68. Hội Người Việt Cao Niên Thành Phố Philadelphia và Phụ Cận

    69. Hội Người Việt Cao Niên Vùng Vịnh

    70. Hội Nữ Quân Nhân Bắc California

    71. Hội Nữ Quân Nhân San Jose

    72. Hội Phụ Nữ Việt Nam Hải Ngoại Bắc California

    73. Hội Quân Cảnh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa Bắc California

    74. Hội Thiết Giáp Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa Bắc California

    75. Hội Thủy Quân Lục Chiến Bắc California

    76. Hội Tiếng Nói Người Mỹ Gốc Việt

    77. Hội Tương Trợ Phụ Nữ Vùng Đông Vịnh

    78. Hội Truyền Thông Báo Chí Bắc California

    79. Hội Truyền Thông Người Việt Bắc California

    80. Hội Văn Nghệ Sĩ VNCH Hải Ngoại

    81. Hồn Việt Radio Úc Châu

    82. Khối 8406 Hải Ngoại

    83. Khu Bộ Việt Nam Quốc Dân Đảng Nam California

    84. Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị New Orleans/ Louisiana

    85. Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Nam California

    86. Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Stockton

    87. Liên Hội Cựu Quân Nhân Bắc California

    88. Liên Mạng Người Việt Tự Do Toàn Cầu

    89. Liên Minh Dân Chủ Việt Nam

    90. Liên Minh Vì Dân Chủ Cho Việt Nam

    91. Liên Trường Sĩ Quan Trừ Bị Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa

    92. Liên Ủy Ban Chống Cộng Sản và Tay Sai

    93. Lực Lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ Quốc

    94. Lực Lượng Sĩ Quan Thủ Đức Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa

    95. Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam

    96. May 11 Vietnam Human Rights Day Committee

    97. Minh Van Foundation

    98. Nhà Việt Nam Florida

    99. Nhà Việt Nam vùng Hoa Thịnh Đốn

    100. Nhóm Anh Em Thiện Chí

    101. Nhóm Milpitas for Vietnam's Freedom

    102. Nhóm Thanh Niên Dân Chủ

    103. Phong Trào Giáo Dân Việt Nam Hải Ngoại

    104. Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa Hải Ngoại

    105. Thành Bộ Việt Nam Quốc Dân Đảng Atlanta

    106. Thành Bộ Việt Nam Quốc Dân Đảng Bắc California

    107. Thành Bộ Việt Nam Quốc Dân Đảng Hoa Thịnh Đốn

    108. Thành Bộ Việt Nam Quốc Dân Đảng Houston, Texas

    109. Tổ Chức Hoạt Động Ủng Hộ Quốc Dân Việt

    110. Tổ Chức Lương Tâm Công Giáo

    111. Tổng Hội Biệt Động Quân VNCH

    112. Tổng Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trừ Bị Quân Lực VNCH

    113. Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến VNCH

    114. Trung Tâm Á Mỹ Bắc California

    115. Uỷ Ban Phụng Sự Cộng Đồng Bắc California

    116. Ủy Ban Vận Động Hội Nghị Quốc Tế về Vấn Đề Biển Đông

    117. Uỷ Ban Xây Dựng Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ Ohio

    118. Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại

    119. Văn Phòng Liên Lạc Hải Ngoại / Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam

    120. Viện Nghiên Cứu Lịch Sử và Văn Hóa Việt Nam

    121. Viện Việt Nam Dân Chủ

    122. Việt 2000 Foundation

    123. Việt Nam Quốc Dân Đảng

    124. Viet American Group

    125. Việt Museum Bắc California

    126. VietNam Century Media Bắc California

    127. Vietnamese American Community Of Central Virginia

    128. Vietnamese American Community of Massachusetts

    129. Vietnamese Americans For Freedom

    130. Vietnamese Americans for Human Rights

    131. Vietnamese American Community of Central Florida

    132. Vietnamese American Television (VATV)

    133. Vietnamese American Community of Greater Dallas

    134. Vietnamese Community of Dayton, Ohio

    135. Vietnamese Community of Florida

    136. Vietnamese Community of Hampton, Virginia

    137. Vietnamese Community of Jacksonville

    138. Vietnamese Community of Louisville

    139. Vietnamese Community of Minnesota

    140. Vietnamese Community of Oregon

    141. Vietnamese Community of South Florida

    142. Vietnamese Community of Tampa Bay

    143. Virginia War Memorial Foundation See less
    Comments


Hình đại diện
Hoàng Vân
Bài viết: 21047
Ngày tham gia: Thứ sáu 20/03/15 16:11
Gender:

Re: Tưởng niệm 50 năm người Việt mất miền Nam Tự Do

Bài viết bởi Hoàng Vân »

  •           





    Quốc hận,
    hận ai, hận cái gì, hận để làm gì?

    ____________________________
    09/04/2019 _ Thiện Ý





    Thấm thoát mà đã 44 năm (1975-2019), cuộc chiến tranh Quốc-Cộng tại Việt Nam đã chấm dứt nhanh gọn, phi lý và bất ngờ cho cả hai bên nội thù tham chiến, sau 21 năm diễn ra khốc liệt (1954-1975). Thế nhưng theo phân định của chúng tôi, đó mới chỉ là sự kết thúc một giai đoạn của cuộc nội chiến ý thức hệ Quốc-Cộng tại Việt Nam kéo dài nhiều thập niên qua. Cuộc nội chiến ấy vẫn tiếp diễn từ sau ngày 30-4-1975 đến nay và vẫn đang tiếp tục, là vì cuộc chiến ấy vẫn chưa phân thắng bại theo nghĩa chưa bên nào thành đạt mục tiêu tối hậu của mình: Việt cộng chưa thành đạt mục tiêu xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội; Việt quốc chưa thành đạt mụ ctieâu dân chủ hóa đất nước. Và vì vậy hàng năm cứ đến ngày 30-4, bên “Việt cộng” (những người Việt Nam cộng sản) thì ăn mừng như một “ ngày đại thắng”; còn bên “Việt quốc” (những người Việt Nam quốc gia ) thì tưởng niệm như một “ngày quốc hận” và coi cả Tháng 4 là “Tháng Tư Đen”. Vì sao ?




    I - Ý NGHĨA TỪ NGỮ “NGÀY QUỐC HẬN” VÀ “THÁNG TƯ ĐEN”

    Chúng tôi không biết cá nhân hay đoàn thể Việt quốc nào ở hải ngoại lần đầu tiên đã dùng từ ngữ “Quốc hận” để gọi ngày 30-4-1975 và “Tháng Tư Đen” để chỉ tháng 4-1975 . Nhưng điều đó không quan trọng bằng ý nghĩa của từ ngữ này đã nói lên được điều gì?

    Theo suy luận của chúng tôi thì cụm từ “Ngày Quốc hận 30-4” diễn tả nỗi đau uất hận của những người Việt quốc gia từng sống ở Miền Nam Việt Nam trước 30-4-1975, dưới chế độ dân chủ pháp trị Việt Nam Cộng Hòa. Vì ngày ấy đánh dấu chế độ tự do dân chủ non trẻ ở Miền Nam Việt Nam bị cưỡng tử, khiến cho gần 20 triệu dân quân Miền Nam Việt Nam lúc đó mất hẳn vùng đất tự do, rơi vào ách thống trị chế độ độc tài toàn trị Việt cộng.

    Chế độ Việt Nam Cộng Hòa bị cưỡng tử, có nghĩa là đã bị bắt buộc phải “chết bất đắc kỳ tử”, khi mà chế độ ấy cơ thể như còn khỏe mạnh, không thể chết được hay ít ra chưa thể chết ngay được, còn có thể cứu vãn được tình hình để hồi phục và tồn tại. Bị cưỡng tử vì chính quyền, quân, dân của chế độ có chính nghĩa ấy vẫn còn thừa khả năng chiến đấu để tự tồn, trước một đối phương Việt cộng phi chính nghĩa, ngụy dân tộc lúc đó đang ở thế cùng lực kiệt, thực sự không có khả năng để có được một chiến thắng như “trên trời rớt xuống” nhanh như vậy.

    Thế nhưng, đối phương ấy đã được các thế lực khuynh đảo quốc tế sắp xếp cho đóng vai “Bên thắng cuộc”, trong một cuộc chiến tranh Quốc-Cộng kéo dài 21 năm (1954-1975), chỉ vì nhu cầu thay đổi thế chiến lược quốc tế mới của các cường quốc cực. Thật là điều bất công, phi lý khi họ đã cho phe “Tà cộng” thắng “Chính quốc”. Quốc tế và đồng minh Hoa Kỳ đã làm ngơ bỏ mặc Việt Nam Cộng Hòa, trước hành động xâm lăng của Việt cộng, vi phạm trắng trợn Hiệp Định Paris về chấm dứt chiến tranh lập lại hòa bình choViệt Nam ngày 27-1-1973, dù có những cam kết đa phương và bảo đảm quốc tế.

    Như thế bảo sao người Việt quốc gia ở Miền Nam Việt Nam không uất hận. Chính vì vậy ngày 30-4-1975 đã là “Ngày Quốc Hận” và Tháng Tư năm 1975 đã là “Tháng Tư Đen” đối với người Việt quốc gia ở hải ngoại cũng như trong nước. Bởi vì ngày ấy, tháng ấy đã diễn ra những sự kiện đen tối cho Việt quốc và là ngày tháng khởi điểm đưa toàn cõi Việt Nam vào một giai đoạn “Đen tối nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam thời cận đại”: Giai đoạn cộng sản hóa cả nước!

    Vậy thì:




    II - VIỆT QUỐC HẬN AI, HẬN CÁI GÌ VÀ HẬN ĐỂ LÀM GÌ?

    1 - Trước hết Việt quốc hận ai và hận cái gì?

    Về mặt khách quan, Việt quốc hận đối phương Việt cộng đã đành, mà còn hận cả người bạn đồng minh Hoa Kỳ năm xưa, nay đã và đang trở thành là đối tác làm ăn với cựu thù Việt cộng từ sau 1995, bãi bỏ cấm vận, thiết lập quan hệ ngoại giao với nhà cầm quyền Việt cộng..

    Về mặt chủ quan, người Việt quốc gia hận những người lãnh đạo hàng đầu về chính trị cũng như quân sự có trách nhiệm trước sự sụp đổ nhanh chóng chế độ Việt Nam Cộng Hòa và có thể hận với chính mình nữa.

    Thật vậy, người Việt quốc gia ở hải ngoại 44 năm qua và có thể cho đến lúc chết vẫn mang trong lòng mối hận người, hận mình, với tính chất và cường độ hận khác nhau.

    - Mối hận hàng đầu là đối với đối phương Việt cộng. Với đối tượng này, tính chất và cường độ mối hận phải được diễn đạt bằng ngôn từ “căm hận” hay “căm thù”. Căm hận hay căm thù Việt cộng là điều tất nhiên, vì là đối phương, kẻ thù chính trong một cuộc chiến phi nghĩa do họ phát động, tiến hành đã gây nhiều hận thù trong chiến tranh. Và sau cuộc chiến tiếp tục gây nhiều thù hận vì đã xích hóa nhân dân cả nước dưới chế độ độc tài cộng sản hà khắc, tàn bạo, phi nhân.

    Trong chế độ này, Việt cộng đã sử dụng “Chuyên chính vô sản” cướp đoạt mọi tài sản của nhân dân Miền Nam (bị miệt thị là “Dân ngụy”), đầy ải hàng trăm ngàn quân, dân, cán chính chế độ Việt Nam Cộng Hòa trong các trại tù “Tập trung cải tạo”. Trong khi cha, mẹ, vợ con họ ở nhà bị Việt cộng phân biệt đối xử như những công dân hạng hai, bị bạc đãi, xua đuổi khỏi các thành thị hay các vùng đất mầu mỡ, đẩy đến các vùng kinh tế mới nơi đèo heo hút gió, đồi núi khô cằn hay bùn lầy nước đọng; phải bỏ lại tất cả nhà cửa, đất đai tài sản và các tiện nghi khác nơi các thành thị hay nông thôn, nhường lại tất cả cho “Bên thắng cuộc” mà trên hết và trước hết là cho giai cấp mới, giai cấp cán bộ đảng viên cộng sản có chức có quyền thụ hưởng.

    Không căm hận và thù hận sao được, khi khởi đi từ Tháng Tư Đen 1975, Việt cộng đã đưa cả đất nước và dân tộc vào một thời kỳ bi thảm và đen tối nhất trong lịch sử cận đại Việt Nam. Bởi vì từ đó, Việt cộng đã phá nát tài sản quốc gia, của nổi cũng như của chìm, nhượng đất, nhượng biển cho ngoại bang, làm băng hoại toàn diện đất nước về vật chất cũng như tinh thần. Những truyền thống văn hóa tốt đẹp của dân tộc và nền đạo đức luân lý xã hội cổ truyền đã bị đảo lộn, phá hủy, thay vào đó cái gọi là “Nền đạo đức cộng sản chủ nghĩa hay xã hội chủ nghĩa” vô luân, vô thần. Mọi tôn giáo, tín ngưỡng của người dân đều bị bài bác và tìm cách tiêu diệt qua các hành động chống phá các giáo hội và đàn áp, khủng bố các chức sắc giáo hội và tín đồ dưới nhiều hình thức tinh vi, thâm độc.Mọi tầng lớp nhân dân bị bác đoạt các dân quyền và nhân quyền cơ bản. Đời sống của quảng đại quần chúng nhân dân bị đói khổ lầm than và sự cách biệt giầu nghèo giữa thiểu số giai cấp thống trị cán bộ đảng viên cộng sản với tuyệt đại đa số nhân dân ngày một sâu sắc. Hệ quả là sau nhiều năm cầm quyền, Việt cộng đã làm tan hoang đất nước,lòng người ly tán, hận thù và đói nghèo, di hại toàn diện và lâu dài cho nhiều thế hệ Việt Nam tương lai phải gánh chịu… Nếu như vào năm 1995, không được cựu thù “Đế quốc Mỹ” mở rộng vòng tay tạo cơ hội thoát hiểm để có bộ mặt “phồn vinh” như hôm nay. (Xin “Bên thắng cuộc” Việt cộng đừng vì tự ái mà vội phủ nhận và ngụy biện về thực tế này)

    Hận kẻ nội thù Việt cộng là như thế, còn đối với người bạn Hoa Kỳ đồng minh năm xưa thì sao, Việt quốc hận gì?

    Tất nhiên là có hận, nhưng mối hận có khác về tính chất và cường độ được diễn đạt bằng ngôn từ “Oán hận” hay “Uất hận”. Nó tương tự như mối hận của một người tình bị phụ bạc sau những năm chăn gối mặn nồng tưởng như chung thủy. Vì sao hận và hận cái gì?

    Câu trả lời chi tiết thì đã được nhiều người đưa ra, còn câu trả lời tổng quát thì đã được Tướng Nguyễn Văn Thiệu, vị Tổng Thống dân cử cuối cùng nền Đệ nhị chế độ Việt Nam Cộng Hòa đưa ra trong bài diễn văn từ nhiệm ngày 21-4-1975 trước khi kịp “lưu vong”, rằng “Họ đã bỏ rơi chúng tôi. Họ bán rẻ chúng tôi. Họ đâm sau lưng chúng tôi. Thật vậy, họ đã phản bội chúng tôi. Một nước đồng minh lớn đã không làm tròn lời hứa với một nước đồng minh nhỏ…” Đây là những lời tố cáo muộn màng của người lãnh đạo cao nhất chính quyền Việt Nam Cộng Hòa sau 9 năm cầm quyền, chẳng thay đổi được gì, chỉ bầy tỏ nỗi uất hận của cá nhân và cũng là mối uất hận chung của quân, dân, cán chính Việt Nam Cộng Hòa trước sự “phản bội” của Hoa Kỳ.

    Sự bầy tỏ uất hận trên đây của cố Tổng Thống Thiệu có tính đổ lỗi cho Hoa Kỳ, song vẫn không tránh khỏi mối hận thứ ba của người Việt quốc gia đối với cá nhân ông Thiệu và tập đoàn lãnh đạo chính trị cũng như quân sự chính quyền Việt Nam Cộng Hòa.

    Vì chính họ đã là một trong những nguyên nhân chủ yếu làm sụp đổ chế độ Việt Nam Cộng Hòa vào ngày 30-4-1975, đã tạo tiền đề cho ngoại bang để cho Việt cộng đóng vai “Bên thắng cuộc” trong cuộc chiến, dù chỉ là chiến thắng giả tạo (Chiến thắng biểu kiến như chúng tôi phân tích trình bầy trong tài liệu nghiên cứu lý luận“Việt Nam Trong Thế Chiến Lược Quốc Tế Mới”) song thực tế đã để lại nhiều hậu quả nghiêm trọng, toàn diện và di hại lâu dài cho nhân dân, dân tộc và đất nước Việt Nam, như mọi người đã biết.

    Oán hận và uất hận, vì với trách nhiệm lãnh đạo, họ đã để mất Miền Nam Việt Nam vào tay Việt cộng một cách dễ dàng, chóng vánh và hầu hết trong số họ đã kịp cao bay xa chạy di tản ra hải ngoại trước khi chế độ Việt Nam Cộng Hòa bị cưỡng tử, để lại sau lưng hàng trăm ngàn quân, dân, cán chính cho đối phương Việt cộng hành hạ, sỉ nhục trong các trại tù “Cải tạo” nhiều năm sau đó. Nhất là đã đẩy gần 20 triệu nhân dân Miền Nam Tự do rơi vào ách thống trị cộng sản độc tài và độc ác, cùng chia khổ và bị xích hóa với nhân dân Miền Bắc trong gông cùm của cái gọi là “Cộng Hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam” kéo dài ít nhất là hơn 20 năm (1975-1995) và sau đó cho đến hôm nay (2019) Việt Nam đã có nhiều đổi thay theo hướng tích cực khởi đi từ 1995, khi Hoa kỳ bãi bỏ cấm vận, tạo thuận lợi cho chính sách “Mở cửa”đưa Việt nam từng bước hội nhập với thế giới văn minh.

    Trên đây là những mối “Hận người”, còn với “chính mình” thì sao?

    Có lẽ người Việt quốc gia cũng phải xét mình để tự “hận mình”, song với tính chất và cường độ có khác, được diễn tả bằng từ “ân hận”. Tùy vị trí trong xã hội Miền Nam, trong tương quan với cuộc chiến để có “mối ân hận khác nhau”. Ân hận rằng nếu như ngày ấy, ở vị trí ấy mình nên làm thế này, không nên làm thế kia thì có thể đã góp phần xây dựng và củng cố chế độ, chính quyền, quân đội, xã hội ở Miền Nam ngày một vững mạnh, để không thể xẩy ra “Ngày Quốc Hận 30-4-1975”, ngày cuối cùng của một “Tháng Tư Đen”?

    Chẳng hạn là người chỉ huy lãnh đạo các cấp chính quyền, quân đội “ân hận” vì đã không quan tâm đúng mức và dồn hết tâm lực cho cuộc chiến chống cộng bảo vệ chế độ dân chủ Việt Nam Cộng Hòa và phần đất Miền Nam tự do. “Ân hận” vì đã lợi dụng vị trí lãnh đạo, chức quyền mua quan bán chức, nuôi dưỡng lính ma lính kiểng để thủ lợi, tham nhũng, đục khoét của công để làm giầu bất chính; tập trung vào các hoạt động hưởng thụ, ăn chơi trong lối sống tương phản với cuộc chiến đấu gian nguy của những người lính tham chiến trực tiếp với Việt cộng và đời sống thiếu thốn của gia đình họ ?- Ân hận vì đã cấu kết bè phái để tranh danh đoạt lợi, ám hại những người công chính, coi lợi ích cá nhân và phe nhóm cao hơn lợi ích chống cộng; khoán trắng việc chống cộng cho Hoa Kỳ và coi việc chống cộng thắng bại là trách nhiệm của Hoa Kỳ, do Hoa Kỳ hoạch định, tài trợ mọi mặt?

    Chẳng hạn là những thương gia ân hận vì đã chậy theo lợi nhuận, móc ngoặc, mua chuộc hủ hóa các viên chức chính quyền quân sự cũng như dân sự, môi giới buôn bán vũ khí và cung cấp lương thực cho Việt cộng….?

    Chẳng hạn, là bậc cha mẹ đã ân hận vì đã tìm cách chậy chọt cho con làm lính ma, lính kiển, để được về phục vụ hậu phương xa chiến trường lửa đạn. Là thanh niên ân hận vì đã hèn nhát, tham sống sợ chết, tìm cách trốn lính khi đến tuổi thi hành nghĩa vụ trai thời loạn.

    Chẳng hạn là những người gốc Việt cộng, hay ngưỡng vọng Việt cộng, hay “Nằm vùng”, “ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản” sớm muộn nay đã “phản tỉnh” thì ân hận vì những nhận thức, hành động sai lầm trong quá khứ làm lợi cho Việt cộng, hại cho Quốc gia ngày ấy….

    2 - Đến đây, Việt quốc mang mối “Hận” để làm gì?

    Theo suy luận của chúng tôi, đối với Việt cộng, Việt quốc “căm hận” không phải nuôi chí phục thù rửa hận theo kiểu “Răng đền răng, mắt đền mắt” thời Trung Cổ ở Tây Phương; cũng không phải tìm cách diệt đến người Việt cộng cuối cùng. Vì điều này không phù hợp với bản chất nhân đạo và lý tưởng chiến đấu của Việt quốc (mà dù ai đó vì“căm thù Việt cộng” có muốn thế cũng không thể làm được).

    Nhưng điều Việt quốc có thể, đã và đang làm và chắc chắn làm được để “phục thù” Việt cộng là kiên trì đấu tranh vương đạo như đã kiên trì đấu tranh 44 năm qua nhằm làm tiêu vong toàn bộ chế độ độc tài toàn trị Việt cộng để thiết lập chế độ dân chủ pháp trị đa nguyên, đa đảng tại Việt Nam. Thắng lợi sau cùng này của cuộc đấu tranh sẽ khẳng định sự tất thắng của chính nghĩa quốc gia và như thế là Việt quốc đã rửa được mối “Quốc hận 30-4-1975” ?

    Đối với người bạn đồng minh Hoa Kỳ năm xưa, từng là đối thủ trong chiến tranh, nay lại là “Đối tác” làm ăn với Việt cộng, song cũng vẫn đang là đồng minh với Việt quốc về mục tiêu hiện thực lý tưởng tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam. Mối “oán hận” chỉ nên coi là bài học kinh nghiệm để có cách ứng xử thận trọng và khôn ngoan hơn trong tương lai sao cho có lợi cho sự nghiệp chống cộng vì tự do dân chủ cho Quê Mẹ Việt Nam. Đó là bài học kinh nghiệm về tinh thần độc lập tự chủ, sức mạnh đoàn kết và luôn chủ động trong tổ chức, chiến lược, chiến thuật đấu tranh chính trị, ngoại giao, truyền thông, để huy động được sức mạnh nội lực (trong nước) cũng như ngoại lực (quốc tế), nhưng luôn dựa trên sức mình là chính để chống cộng và thắng cộng.

    Đối với những người lãnh đạo có trách nhiệm đã để chế độ Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ, mối hận của Việt quốc đến nay sau 44 năm dường như đã được cảm thông và tha thứ phần nào đối với những người còn sống hay đã khuất. Có lẽ vì ghĩ lại, trong bối cảnh Miền Nam vào những năm tháng cuối cùng trước khi rơi vào tay Việt cộng, Hoa kỳ đã có ý định bỏ cuộc và cố tình tạo tiền đề thuận lợi cho Việt cộng cưỡng tử Việt Nam Cộng Hòa càng nhanh càng tốt, để khỏi phải dính líu thêm nữa, rút ngắn thời gian đi vào thế chiến lược quốc tế mới; thì cá nhân cố Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu và tập đoàn lãnh đạo chính trị cũng như quân sự chính quyền Việt Nam Cộng Hòa lúc đó cũng chẳng làm được gì hơn là trốn chạy để bảo toàn tính mạng; trừ khi họ dám chọn cái chết hào hùng để trở thành anh hùng bất tử như các vị Tướng Nguyễn Khoa Nam, Phạm Văn Phú, Lê Văn Hưng, Trần Văn Hai, Lê Nguyên Vỹ... Tiếc rằng phần đông họ đã không chọn con đường như vậy. Thôi thì công tội của họ xin hãy đề lịch sử mai này phán định công minh.

    Riêng mối hận mình, mỗi người trong bên Việt quốc hãy tự xét mình xem có điều gì “ân hận” về những gì nên làm đã không làm hay không nên làm mà đã làm có lợi hay có hại cho Việt quốc, có lợi cho Việt cộng trong cuộc chiến tranh Quốc- Cộng hôm qua?- “Ân hận” để tự rút ra bài học kinh nghiệm vận dụng vào cuộc đấu tranh vì tự do dân chủ cho Quê Mẹ Việt Nam hôm nay, để chỉ nên làm những gì có lợi , tránh làm những gì có hại cho sự nghiệp chống cộng vì tự do dân chủ cho đất nước.

    Có như vậy Việt quốc mới rửa được “Quốc hận 30-4-1975”, ngày cuối cùng của “Tháng Tư Đen”, để đưa cất những ngày, tháng, năm này đi vào những trang lịch sử đen tối nhất của dân tộc, đất nước, mở ra những trang sử mới tươi sáng cho Tổ Quốc Việt Nam.




    (Houston, Tháng Tư năm 2019)
    https://www.voatiengviet.com/a/quoc-han ... 67080.html
Trả lời

Quay về “Tưởng niệm ngày Quốc Hận 30/04/1975”