Một bài thơ về cải cách ruộng đất của Văn Cao

Trả lời
Hình đại diện
Hoàng Vân
Bài viết: 21047
Ngày tham gia: Thứ sáu 20/03/15 16:11
Gender:

Một bài thơ về cải cách ruộng đất của Văn Cao

Bài viết bởi Hoàng Vân »







  • Một bài thơ về cải cách ruộng đất của Văn Cao
    Bảo Nam



              

    Văn Cao

              

    Năm 1956, đang thời kỳ cải cách ruộng đất (CCRĐ) nhà thơ- nhạc sỹ Văn Cao đã viết bài thơ “Đồng chí của tôi”. Suốt 40 năm (đến đầu năm 1995) bài thơ xót xa nằm im trong quyển sổ tay mà chỉ có nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo, nhà thơ Thụy Kha biết đến. Năm 1995 thời kỳ đổi mới, nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo hỏi Văn Cao “Đã đến thời cho in bài thơ” nhưng Văn Cao vẫn nơm nớp. Ông bảo “Hãy để tôi chết hẳn đã rồi hãy đăng vẫn chưa muộn”. Nghe lời thi nhân đàn anh, Nguyễn Trọng Tạo đành khép bài thơ “Đồng chí của tôi” lại.


              

              


    Thời gian khắc khoải đi qua, tháng 9 năm 2015 Hà Nội tổ chức “cuộc triển lãm CCRĐ, khẳng định sự đúng đắn của đường lối, mang lại dân nghèo có ruộng”. Trên trang mạng của Nguyễn Trọng Tạo xuất hiện một bài viết ngắn “Anh nào bày ra cái trò “Triển lãm cải cách ruộng đất” thật là dại dột, giống như vết thương lâu ngày đã thành sẹo thì bỗng dưng đưa dao rạch vào cái vết sẹo khổng lồ đó cho đất nước thêm một lần đau đớn…Tại sao lại có tối kiến đó? Phải chăng đã có anh nào đó chơi đểu để lấy tiền dự án từ đảng, từ hệ thống tuyên tuyền của nhà nước”…Rồi những nhân văn, độ lượng trong lời lẽ kín đáo nói về CCRĐ của Nguyễn Trọng Tạo xem ra vẫn còn thiếu. Phủi bụi thời gian anh cho đăng bài “Đồng chí của tôi” của nhà thơ Văn Cao.


              
    “Đồng chí của tôi



    Người ta các đồng chí của tôi

    Treo tôi lên một cái cây

    Đợi một loạt đạn nổ

    Tôi sẽ giẫy như một con nai con

    Ở đầu sợi dây

    Giống như một nữ đồng chí

    Một anh hùng của Hà Tĩnh”…

              


    Danh từ “Tôi” trong bài thơ rõ ràng là một đảng viên, một đảng viên kiên trung chấp nhận cái chết oan uổng, để “đồng chí của tôi” “Treo tôi lên” “đợi một loạt đạn nổ”. Những cụm từ chống đối nhau tóe máu khi đồng chí bắn giết đồng chí nói lên sự cay đắng, bất công như tác giả là “tôi” vậy chứ không phải lời nói hộ cho “đồng chí” để gửi lại mai sau. Và mạch thơ cứ thế như máu chảy trào uất nghẹn:


              
    “Tôi sẽ phải kêu lên

    Như một chiến sỹ bị địch bắn

    Đảng lao động Việt Nam muôn năm

    Cho mọi người hiểu khi tôi chết

    Máu của tôi vẫn là máu Việt Nam’…

              


    Nguyễn Trọng Tạo đã phải khóc vì bài thơ này và tôi dám chắc cả triệu người cũng khóc khi đọc và hiểu nhà thơ Văn Cao nói gì với hậu thế khi “Đồng chí của tôi…Treo tôi lên…bắn tôi, tôi sẽ phải kêu lên, như một chiến sỹ bị địch bắn, đảng lao động Việt Nam muôn năm”. Cái nghịch cảnh của khổ thơ đầu thật hãi hùng, đau xót, nhưng khổ thơ tiếp theo lại bi thương như xát muối, làm lòng ta quặn thắt:


              
    “ở dưới gốc cây có các cụ già các bà mẹ

    Đã nuôi cách mạng

    Các em nhỏ từ 3 tuổi đứng nhìn tôi

    Giẫy chết

    Có mẹ tôi

    Ba lần mang cơm đến nhà tù

    Hãy quay mặt đi

    Cho các đồng chí bắn tôi”…

              




    Trong những năm hoạt động cách mạng nhiều đảng viên trung kiên đã được các nhà tư sản, gọi là địa chủ kháng chiến, địa chủ quy sai đã mang cơm nuôi họ. Như bà Nguyễn Thị Năm (Cát Hanh) đã nhường nhà cho đội Việt minh, cho các nhà hoạt động hàng trăm lạng vàng, cách mạng cần gì bà đều không đắn đo, con cái bà cũng là sỹ quan quân đội, vậy mà bà “Người đàn bà bị bắn đầu tiên trong CCRĐ”. Cái “tôi” trong bài thơ “Đồng chí của tôi” của Văn Cao là danh từ chung, không chỉ một, hy hữu mà bao hàm một sự lớn lao. Cả nước trong 10 năm CCRĐ (từ 1946 – 1956) có bao nhiêu “tôi” bị bắn? Họ bị bắn cho công bằng xã hội (không có người giàu kẻ nghèo), không có kẻ bóc lột, để tiến tới xã hội chủ nghĩa, làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu. Chẳng lẽ chỉ có hành động như thế (tiệt tiêu địa chủ, cường hào) là có ngay được thiên đường…mù chăng? Điều này lịch sử sẽ phán xét. Đây cũng là điều mà bài thơ “Đồng chí của tôi” bắt đầu đề cập đến như một cảnh tỉnh muộn màng


              
    “Tôi sợ các cụ già không sống được

    Bao năm nữa

    Để nhìn thấy xã hội chủ nghĩa

    Của chúng ta

    Chết đi mang theo hình đứa con

    Bị Bắn

    Hãy quay mặt đi

    Cho các đồng chí bắn tôi

    Nước mắt lúc này vì đảng nhỏ xuống

    Dòng máu lúc này vì đảng nhỏ xuống

    Đảng lao động Việt Nam muôn năm

    Đảng lao động”…

              


    Thương thay cho một đảng viên đã bị chính “đồng chí” của mình xử bắn nhưng vẫn kiên trung “Đảng lao động Việt Nam muôn năm”. Đây là bi kịch của một đảng viên CS mà gần 60 mùa thu lá rụng xao xác đã được nhà thơ Văn Cao cảnh tỉnh. Nói như Nguyễn Trọng Tạo “Đó là tiếng lòng thống thiết của người công sản bị xử bắn oan… Không chan chứa một trái tim nhân đạo… không thể viết được một bài thơ rớm máu như thế”.



    Nỗi đau nào rồi cũng nguôi ngoai, nhiều vết thương sẽ lên sẹo, nhưng nỗi đau từ CCRĐ thì khó lành, khó quên vì nó quá lớn. Đừng dại dột, chơi đểu mà thổi bùng ngọn lửa đang âm ỉ lên như “Triển lãm CCRĐ” và các trò tương tự.





    Bảo Nam
    __________________________________



              

    Những hình ảnh của cuộc "Cải Cách Ruộng Đất":
    Bộ ảnh này của nhiếp ảnh gia Liên Xô Dmitri Baltermants (1912-1990) chụp năm 1955 tại Việt Nam

















              
    https://hon-viet.co.uk/BaoNam_MotBaiTho ... VanCao.htm
Trả lời

Quay về “Tội ác mãi còn đây”